Có một hình ảnh cứ ở lại trong đầu tôi suốt mấy tuần nay, và tôi phải viết ra mới yên.
Đó là hình ảnh một người đàn ông đã ngoài năm mươi tuổi, đã có gần như mọi thứ mà một đời người mơ ước – vậy mà vẫn ngồi làm việc hơn hai mươi tiếng mỗi ngày. Không phải vì thiếu. Không phải vì bị dồn vào chân tường. Mà vì một lý do mà khi hiểu ra, tôi thấy nó liên quan trực tiếp tới bạn – người đang đọc những dòng này.
Người đàn ông đó là luật sư, diễn giả Phạm Thành Long. Và tôi vừa có bốn ngày ngồi ngay trong lớp của thầy để tận mắt nhìn điều đó diễn ra.
Một người giàu có gần như mọi mặt
Thầy Long giàu có theo gần như mọi thước đo mà người ta dùng để đo sự thành công của một con người.
Về sự nghiệp, thầy là một luật sư về sở hữu trí tuệ, và là người gây dựng cả một hệ sinh thái đào tạo và doanh nghiệp gắn với thương hiệu Luật Gia Phạm – một cơ ngơi được xây và vận hành suốt hơn hai mươi năm. Về vị thế, thầy là người thầy, người truyền cảm hứng cho hàng nghìn chủ doanh nghiệp Việt, đứng trên những sân khấu lớn nhất. Về ảnh hưởng, quanh thầy là cả một cộng đồng doanh nhân đông đảo và bền chặt, trong đó có Eagle Club – thứ mà bất kỳ ai làm đào tạo như tôi đều hiểu là khó xây tới nhường nào.
Nói ngắn gọn: đây là một người, xét theo mọi thước đo thông thường, đã “tới đích”. Tiền, thầy không thiếu. Danh, thầy đã có. Một đế chế, thầy đã dựng xong. Ở tuổi ngoài năm mươi, thầy có đủ mọi lý do chính đáng để chậm lại, để hưởng thụ, để giao việc cho người khác và lùi về phía sau.
Đó chính là chỗ làm tôi phải dừng lại suy nghĩ.
Vậy mà thầy vẫn cày hơn hai mươi tiếng một ngày
Vì người đàn ông đã có tất cả ấy lại không hề chậm lại.

Tôi tận mắt thấy một con người ngoài năm mươi vẫn làm việc hơn hai mươi tiếng mỗi ngày. Không phải làm cho có. Làm ở cường độ và tốc độ mà nhiều người trẻ bằng nửa tuổi thầy còn theo không kịp. Và điều làm tôi sững người không phải là thầy làm nhiều, mà là câu hỏi: một người chẳng còn thiếu gì, tại sao còn ép mình đến thế?
Câu trả lời cho câu hỏi đó, tôi sẽ nói ở cuối bài. Vì để bạn tin nó, bạn cần biết tôi là ai đã, và vì sao lời tôi nói ra đáng để bạn cân nhắc.
Tôi không phải người dễ bị thuyết phục
Trong nghề của mình, tôi gặp không ít diễn giả, không ít người thầy, không ít lời mời “anh phải học cái này đi”. Phần lớn tôi nghe, gật đầu, rồi để đó. Tôi vốn tin vào việc tự đi trên đôi chân mình – cái gì chưa tự tay kiểm chứng, tôi giữ khoảng cách.
Tôi quen thầy Long từ năm 2017, khi tôi tham gia BNI và làm Chủ tịch Chapter Blue Ocean – nay là Chapter Solar. Suốt thời gian đó, thú thật, tôi rất ít khi học các khóa của thầy. Nhưng tôi vẫn thường xuyên được gặp, vẫn nhận từ con người ấy rất nhiều kiến thức và cảm hứng. Tôi còn nhớ chuyến đi Thái Lan dự kỳ hội ngộ đỉnh cao toàn cầu của BNI – một kỷ niệm tôi giữ tới giờ.

Đã nhiều lần thầy Long nói thẳng với tôi: “Em phải tham gia Eagle Club đi.” Vậy mà tôi cứ chần chừ. Không phải vì tôi coi nhẹ thầy, mà vì lúc đó tôi thấy con đường của mình có những điểm khác biệt, và tôi là kiểu người phải tự mình nhìn thấy đã, rồi mới bước.
Năm 2018 tôi nghỉ BNI. Và bảy năm trôi qua – bảy năm tôi đứng ngoài, tự làm, tự đi, tự vấp và tự đứng dậy.
Tôi kể chi tiết này không phải để khoe mình cứng đầu. Tôi kể vì nó quan trọng: khi một người cân nhắc suốt bảy năm mới chịu ngả mũ trước ai đó, thì cái ngả mũ ấy không phải cảm tính nhất thời. Người ta dễ khen một thứ vừa mới gặp. Còn tôi thì khó.
Điều kéo tôi quay lại
Mãi tới 2024 – 2025 tôi mới quay lại một khóa học của thầy Long. Và lần này, cái đập vào mắt tôi không phải bài giảng, mà là sự phát triển – của chính thầy, và của cả cộng đồng doanh nhân xung quanh thầy. Bảy năm tôi vắng mặt, thầy không hề đứng yên. Thầy đã đi rất xa, và kéo theo cả một thế hệ chủ doanh nghiệp đi cùng.
Từ đó tôi bắt đầu theo dõi thầy trở lại. Việc đầu tiên tôi làm là đưa nhân sự của công ty mình đi học khóa Sale Success System 2025. Tôi vẫn hay như vậy: cái gì tôi tin là tốt, tôi cho đội ngũ tiếp cận trước – vì một người chủ giỏi tới đâu cũng không gánh nổi cả hệ thống một mình, đội mạnh thì khách hàng của mình mới được phục vụ tử tế. Anh Kiên – giám đốc vận hành của tôi, cũng là một thành viên Eagle Club – thậm chí còn đăng ký sẵn cho tôi một khóa IPS.
Vậy mà tôi vẫn chần chừ, bỏ lỡ IPS 15. Trợ lý của thầy Long, bạn Oanh, nhắn giục tôi mấy lần, tôi vẫn định bảo lưu tiếp. Tôi chỉ đang chờ đúng cái lý do đủ lớn để một người khó như tôi chịu ngồi xuống làm học trò.
Cái lý do ấy đến vào tháng Tư
Tháng 4 năm nay, tôi đọc được một bài thầy Long viết về “bộ não thứ hai”.
Nó chạm đúng chỗ đang cháy trong tôi. Bởi thời điểm đó, tôi đang một mình đắm vào trí tuệ nhân tạo, đang tự tay dựng một “bộ não thứ hai” cho công việc đào tạo của mình – một hệ thống để lưu giữ, sắp xếp và tái sử dụng toàn bộ tri thức tôi tích lũy bao năm, giúp tôi phục vụ học viên nhanh hơn, sâu hơn, đều tay hơn. Cái khung tôi dùng, hóa ra, chính là lấy cảm hứng từ mẫu của thầy Long.
Suốt hai tháng, tôi lao vào nó như một người mới vào nghề. Tôi thức, tôi thử, tôi sai, tôi sửa. Và tôi làm được những điều mà thật lòng trước đó tôi không dám nghĩ một người như mình làm nổi – biến hàng chục năm kinh nghiệm rời rạc thành một hệ thống sống, chạy được, đẻ ra giải pháp mỗi ngày.
Nhưng càng làm, tôi càng thấy rõ: mình mới chạm phần nổi. Tôi cần giỏi hơn, nghiêm túc hơn, đào sâu hơn rất nhiều. Tự mò một mình có cái trần của nó, và tôi đã chạm trần. Thế là lần này, không ai phải giục. Tôi tự quyết định: tôi sẽ có mặt ở IPS 16.
Bốn ngày tôi ngồi trong lớp
Và ở IPS 16, tôi mới thật sự thấy thầy Long “múa”.
Tôi dùng đúng chữ đó. Trước mắt cả phòng, thầy điều khiển một bộ não thứ hai dày đặc, chằng chịt hàng nghìn nút kết nối. Thầy ra lệnh cho trí tuệ nhân tạo viết cả một bài blog theo đúng giọng của mình. Thầy vận hành tư duy đa tác tử – nhiều “trợ lý AI” cùng lúc làm những việc khác nhau dưới một bàn tay chỉ huy. Tốc độ xử lý khiến cả phòng lặng đi, và tôi – người vừa tự vật lộn với AI suốt hai tháng – hiểu rõ hơn ai hết mỗi thao tác ấy khó tới mức nào.
Nhưng thứ đọng lại trong tôi nhất không phải kỹ thuật, vì kỹ thuật thì ai chăm chỉ cũng học được. Cái làm tôi chấn động là một tư duy tôi tâm niệm gần cả đời, nay được thấy một người sống trọn với nó: chiến thắng trước khi hành động. Thắng trong đầu đã, tính xong nước cờ đã, rồi mới ra quân.
Và bao trùm tất cả vẫn là hình ảnh ở đầu bài: một người đàn ông ngoài năm mươi, đã có mọi thứ, vẫn cày hơn hai mươi tiếng mỗi ngày, và vẫn còn dư lửa để truyền sang từng học viên trong phòng.
Bình thường? Vĩ đại? Hay tuyệt vời?
Tôi ngồi đó, trong bốn ngày, và tự hỏi mình thật lòng ba câu.
Chuyện này có bình thường không? Không. Một người ở đỉnh cao mà vẫn học, vẫn cày hai mươi tiếng, vẫn đi trước thời đại về công nghệ – đó không phải chuyện bình thường.
Có vĩ đại không? Tôi nghĩ là có. Vĩ đại không nằm ở chỗ thầy giỏi, mà ở chỗ thầy không cho phép cái giỏi của mình dừng lại.
Có tuyệt vời không? Với riêng tôi thì hơn cả tuyệt vời, vì tôi đã đi đủ lâu trong nghề để biết những con người như thế hiếm đến mức nào.
Câu trả lời gọn nhất của tôi, sau bốn ngày: ở Việt Nam này, tôi tin phải mấy trăm năm nữa mới có người thứ hai như Phạm Thành Long. Tôi biết đó là một câu lớn. Nhưng tôi là người cân nhắc bảy năm mới nói một lời khen – nên khi tôi nói câu đó, tôi nói bằng cả sự dè dặt vốn có của mình.
Vậy rốt cuộc, thầy cày hơn hai mươi tiếng một ngày để làm gì?
Giờ tôi mới trả lời câu hỏi để ngỏ ở đầu bài. Một người đã có tất cả, tại sao còn ép mình đến thế?
Không phải vì tiền – thầy không thiếu. Không phải vì danh – thầy đã có. Sau bốn ngày ngồi trong lớp, tôi tin câu trả lời nằm ở chỗ khác: thầy làm vì sự phát triển của những người đi theo mình. Toàn bộ nguồn năng lượng khủng khiếp ấy không đổ vào bản thân thầy, mà đổ ra bên ngoài – để nâng những người quanh thầy lên. Từng học viên, từng doanh nhân, từng người trẻ đang loay hoay tìm đường.
Một người bình thường ngoài năm mươi sẽ làm việc cho chính mình nghỉ ngơi. Còn thầy làm việc cho người khác lớn lên. Đó mới là thứ khiến tôi nể – hơn cả tài dùng AI, hơn cả tốc độ, hơn cả cơ ngơi hai mươi lăm năm.
Và đây là điều liên quan tới bạn
Tôi kể tất cả những chuyện này không phải để quảng cáo cho thầy Long – thầy không cần một người như tôi làm điều đó, và tôi cũng không có thói quen tâng bốc ai.
Tôi kể vì bạn – người đang cân nhắc có nên tin tôi, học tôi, đi cùng tôi hay không – có quyền biết tôi học từ ai, và tôi tự nâng cấp mình bằng cách nào. Bạn đặt niềm tin vào một người thầy, thì bạn xứng đáng được biết người thầy đó có còn đang lớn lên mỗi ngày hay không.
Và đây là chỗ tinh thần của thầy Long đi thẳng vào công việc tôi làm cho bạn. Tôi là người mất bảy năm mới chịu ngồi vào một cái lớp. Nhưng khi tôi đã ngồi vào, đã lăn xả hai tháng với công nghệ mới, đã bay đi học lại ở tuổi và vị trí mà nhiều người nghĩ tôi chẳng cần học thêm gì nữa – thì tôi làm điều đó vì đúng một lý do tôi học được từ thầy: vì sự phát triển của bạn.
Thứ tôi mang ra để phục vụ bạn hôm nay không phải kiến thức nhặt vội hay hàng cũ bán lại. Đó là thứ tôi vừa tự tay tôi luyện, ở cái chuẩn cao nhất mà tôi biết, học từ một người đã cho tôi thấy thế nào là không bao giờ đứng yên. Một người thầy chỉ thật sự đáng để bạn đi theo khi chính người đó vẫn còn miệt mài làm học trò của những người giỏi hơn – và vẫn còn cày, không phải cho mình, mà cho sự lớn lên của người mình dẫn dắt.
Tôi đang cố sống đúng như vậy. Cho bạn.
👉 Nếu bạn tò mò muốn tự mình trả lời câu hỏi “Phạm Thành Long là ai?”, hãy đọc bài gốc của thầy tại đây: Phạm Thành Long là ai?
– Nguyễn Xuân Hợp



















