Có hai câu nói mà rất nhiều phụ nữ ngoài 50 phải nghe, khi cái đầu gối bắt đầu đau, cái lưng bắt đầu mỏi, cái vai gáy bắt đầu cứng.
Câu thứ nhất: “Chắc phải mổ thôi, thay khớp thôi.” Câu thứ hai, nhẹ nhàng hơn nhưng làm người ta buông xuôi nhanh hơn: “Thôi, đến tuổi này rồi thì sống chung với đau đi.”
Tôi muốn giới thiệu với các bạn một người em mà tôi quý – bác sĩ Nguyễn Minh Tú – người ghét cay ghét đắng đúng câu thứ hai. Và anh có một lý do rất riêng để ghét nó.
Bác sĩ Tú là ai
Nguyễn Minh Tú là bác sĩ cơ xương khớp, chuyên chấn thương thể thao và phục hồi chức năng. Anh vào nghề từ năm 2018 – tám năm gắn với cơ xương khớp, trong đó sáu năm làm chuyên khoa chính thức.

Anh lớn lên ở Tuyên Quang, trong một gia đình bố mẹ ly hôn sớm, được ông bà nuôi. Một mình bươn trải, rồi một mình vào Sài Gòn dựng nghiệp từ con số không. Tôi kể chi tiết này không phải để lấy thương cảm, mà vì nó giải thích cách anh làm nghề: một người tự đứng trên đôi chân mình từ nhỏ thì hiểu rất rõ giá trị của việc “tự chủ được trên chính cơ thể mình” – và đó đúng là thứ anh đi trao lại cho bệnh nhân.
Điều đáng chú ý là anh không mở một phòng khám theo lối cũ. Anh lập BST Rehab Solutions – một hệ thống phục hồi chức năng online: một đội ngũ theo sát người bệnh mỗi ngày qua Zalo, chỉnh từng bài tập qua video, đồng hành suốt cả chặng đường chứ không gói gọn trong một buổi khám mười lăm phút.
Vì sao anh làm nghề theo cách đó
Chuyện bắt đầu từ hồi anh còn nhỏ. Một lần ngã, chống tay xuống đất, bàn tay sưng vù. Nhà đưa đi chụp phim – may, không gãy xương. Rồi anh được chữa theo cái cách mà gần như cả vùng quê tin tưởng: đắp lá. Nghe dân gian mách là làm, chẳng ai hỏi lại.
Kết quả: tay sưng suốt hơn một tháng trời.
Mãi sau này học chuyên môn, anh mới hiểu mình đã làm ngược hoàn toàn – một chấn thương phần mềm cấp lẽ ra phải chườm lạnh, nghỉ, băng ép, kê cao, chứ không phải đắp thứ làm nóng lên giữ máu tụ lâu hơn. Anh đã tự kéo dài cơn đau của chính mình, chỉ vì không có ai chỉ cho điều đúng vào đúng lúc.
Từ đó, anh mang trong đầu một câu, và nó thành lý do anh tồn tại trong nghề: không muốn thêm ai phải đau lâu hơn mức cần thiết, chỉ vì không ai chịu chỉ cho họ cách làm đúng.

Anh cũng từng là người bệnh. Một cú va chạm khi đá bóng làm giãn dây chằng gối, phải nghỉ bốn tháng. Đến tháng thứ ba anh không chịu nổi, thèm vận động đến mức lén đi tập cho đỡ cuồng chân. Nên khi một người bệnh ngồi trước mặt, kẹt giữa hai nỗi sợ – sợ tập sai làm hỏng, và không chịu nổi cảnh ngồi im nhìn cơ thể yếu đi từng ngày – anh hiểu, vì anh đã ngồi đúng chỗ đó rồi.
Điều tôi quý ở cách Tú làm nghề
Trước khi nói tới lời anh nhắn cho phụ nữ đau khớp, tôi muốn kể ba điều khiến tôi tin anh.
Một là anh chọn không bán thực phẩm chức năng. Trong một thị trường mà nhiều nơi gặp bệnh nhân là kê thêm dăm ba hộp, anh đi con đường ngược lại: chỉ trao lộ trình tập và sự đồng hành. Chính vì vậy người bệnh tin anh – họ biết anh không có động cơ bán thêm thứ gì.
Hai là anh không bỏ rơi người bệnh ở khúc khó nhất. Anh nói với tôi một điều mà tôi thấy rất đúng: mô hình phòng khám cũ hay buông bệnh nhân đúng vào lúc họ cần nhất – giai đoạn tự tập ở nhà. Khám xong, kê xong là hết. Còn những tháng sau đó, khi người ta tập sai, tập theo video trôi nổi, tập trong lo sợ và cô đơn, thì không ai cầm tay. Anh dựng cả một hệ thống chỉ để lấp đúng cái khoảng trống đó.
Ba là cách anh nhìn người bệnh. Anh không xem đó là người mua – người bán. Anh gọi họ là đồng đội cùng chiến đấu. Tôi vẫn tin một nguyên tắc trong mọi nghề tử tế: người được hưởng lợi lớn nhất phải là khách hàng. Ở Tú, tôi thấy đúng tinh thần đó.
Điều anh muốn nói với phụ nữ đang đau khớp
Tôi hỏi Tú: với những người phụ nữ đã ngoài năm mươi, đau khớp gối, thoát vị đĩa đệm, đau vai gáy bao năm, nhiều người đã tin là hết cách – em muốn nói với họ điều gì nhất?
Anh trả lời không cần nghĩ lâu: “Em không bao giờ nói với bệnh nhân câu ‘thôi sống chung với đau đi’. Em tin gần như ai cũng còn một con đường trở lại, chỉ là họ chưa được ai chỉ cho.”
Hai câu hỏi anh nghe nhiều nhất từ các cô, các bác gái cũng chính là hai câu chị em hay giấu trong lòng:
- “Bị rồi thì còn phục hồi được không, hay là hỏng hẳn?”
- “Đang đau thế này thì đi bộ, tập, bơi được không, hay càng tập càng hại?”
Câu trả lời của anh, nói gọn: đau khớp hay thoát vị ở tuổi ngoài 50 chưa chắc đã phải mổ ngay, và càng không phải là bản án “cam chịu đến hết đời”. Rất nhiều trường hợp cải thiện rõ nếu được tập phục hồi chức năng đúng cách và đúng lộ trình – vấn đề nằm ở hai chữ “đúng” đó. Tập bừa, đắp lá, hay làm theo một video trôi nổi trên mạng thì có khi hại nhiều hơn lợi, y như cậu bé Tú ngày xưa đắp lá suốt một tháng.

Chính vì anh sống trong thể thao mỗi ngày – đá bóng, chạy, leo núi – anh mới hiểu tận xương rằng với một con người, mất khả năng vận động không chỉ là mất một cái khớp, mà là mất đi một phần cuộc đời mình. Đó là lý do anh không cho phép mình nói câu “sống chung với đau đi”.
Một lời nhắc quan trọng
Tôi chia sẻ bài này như một góc nhìn để bạn có thêm hy vọng và biết hỏi đúng câu, chứ đây không phải lời chẩn đoán hay chỉ định cho riêng ai. Có những ca thật sự cần phẫu thuật, và nếu bác sĩ điều trị của bạn đã chỉ định mổ thì đừng tự ý bỏ. Nếu bạn (hoặc bố mẹ bạn) đang đau dữ dội, tê yếu chân tay, hay mất kiểm soát tiểu tiện – hãy đi khám ngay, đừng chần chừ. Và trước khi bắt đầu bất kỳ bài tập nào, hãy hỏi ý kiến bác sĩ về tình trạng cụ thể của mình.
Điều tôi mong bạn mang về chỉ là: đừng vội tin rằng đau là hết cách. Rất nhiều người – đặc biệt là những người mẹ trong nhà chúng ta – chịu đựng lâu hơn mức cần thiết, chỉ vì chưa ai chỉ cho họ con đường đúng. Nếu bố mẹ bạn đang đau, đây là điều đáng để bạn ngồi xuống tìm hiểu cùng ông bà.
Đọc thêm từ bác sĩ Nguyễn Minh Tú
Anh chia sẻ rất nhiều kiến thức về đau khớp, thoát vị, phục hồi vận động trên các kênh của mình. Nếu bài này chạm tới bạn, hãy nghe trực tiếp từ anh:
- 📌 Blog của bác sĩ Tú: bacsituxuongkhop.com
- 📌 Trang giới thiệu bác sĩ Tú: bacsituxuongkhop.com/post/ve-toi-bac-si-nguyen-minh-tu
- 📌 Kênh YouTube (nhiều video cho người đau khớp, thoát vị): youtube.com/@BsTuDayChang
Cảm ơn Tú vì cách em làm nghề. Và tôi mong, sau bài này, sẽ có thêm vài người mẹ được con cái đưa đi tìm đúng người, thay vì lặng lẽ chịu đau thêm một mùa mưa nữa.
– Nguyễn Xuân Hợp

Để lại một bình luận