Vận động nhẹ mỗi ngày – thân nhẹ thì tâm an

Viết bởi

trong

Tôi để ý thấy một điều: mỗi khi tôi nói với chị em rằng nên vận động, rất nhiều người lập tức lắc đầu. Không phải vì họ lười. Mà vì trong đầu họ, chữ “vận động” gắn liền với phòng gym, với những bài tập nặng, với việc phải bỏ ra cả tiếng đồng hồ mà họ vốn đã chẳng còn. Người phụ nữ bận rộn nghe đến đó là thấy thêm một gánh nặng nữa, và họ buông xuôi trước khi kịp bắt đầu.

Hôm nay tôi muốn tháo gỡ hiểu lầm ấy. Vì tôi tin rằng vận động không phải là một cực hình phải chịu đựng, mà là một trong những món quà giản dị nhất, rẻ nhất, mà các bạn có thể tặng cho cả cơ thể lẫn tâm hồn mình – mỗi ngày một chút thôi.

Vận động không có nghĩa là phải ra phòng gym

Tôi muốn nói rõ điều này trước tiên, để các bạn nhẹ lòng: cơ thể chúng ta không đòi hỏi các bạn phải thành lực sĩ. Nó chỉ cần được cử động.

Đi bộ một vòng quanh nhà, quanh khu phố buổi sáng sớm hay buổi chiều tối – đó là vận động. Đứng dậy vươn vai, giãn mấy động tác nhẹ sau khi ngồi lâu – đó là vận động. Hít thở thật sâu vài nhịp, tập vài động tác yoga đơn giản trên tấm thảm ngay trong phòng ngủ – đó cũng là vận động. Và tôi muốn các bạn nhớ điều này: ngay cả việc nhà cũng tính. Lau nhà, phơi đồ, chăm cái vườn nhỏ, dắt con đi dạo – cơ thể vận động, mồ hôi rịn ra nhè nhẹ, thì với tôi đó đã là tập luyện rồi.

Tôi nói vậy không phải để hạ thấp tiêu chuẩn. Tôi nói vậy vì tôi hiểu: điều quan trọng nhất của vận động không nằm ở cường độ, mà nằm ở sự đều đặn. Một người tập nặng một buổi rồi tắt lịm cả tháng thì thua xa người ngày nào cũng đi bộ mười lăm phút. Cơ thể chúng ta yêu sự bền bỉ chứ không yêu sự dữ dội.

Vì sao cử động lại giúp cái tâm nhẹ đi

Bây giờ tôi xin giải thích thật giản dị, để các bạn thấy vận động chạm đến bên trong sâu tới mức nào.

Khi các bạn cử động cơ thể, dù chỉ là đi bộ nhẹ, có mấy chuyện đẹp cùng lúc xảy ra. Thứ nhất, cơ thể hạ bớt cái hormone căng thẳng tên là cortisol – cái thứ mà khi tích tụ triền miên sẽ vắt kiệt nội tiết, làm da xấu, mỡ bụng dày, người mệt mỏi cáu gắt. Vận động đều đặn giống như mở một cái van, cho áp lực trong người xì bớt ra ngoài.

Thứ hai, khi vận động, cơ thể tiết ra những hormone hạnh phúc – endorphin. Đây là lý do vì sao sau một buổi đi bộ, dù người hơi mỏi, các bạn lại thấy đầu óc nhẹ tênh, tâm trạng dịu lại, những chuyện lúc trước còn rối bời tự nhiên bớt nặng. Không phải vấn đề biến mất, mà là cái tâm của các bạn đã có thêm sức để nhìn nó bình tĩnh hơn.

Thứ ba, vận động ban ngày giúp các bạn ngủ ngon hơn ban đêm. Mà giấc ngủ, như tôi vẫn nói, là liều thuốc bổ nội tiết tốt nhất mà lại chẳng tốn một đồng. Ngủ sâu thì cortisol hạ, cơ thể mới có cơ hội phục hồi.

Và thứ tư, riêng với phụ nữ, vận động – nhất là những vận động chịu lực nhẹ như đi bộ – còn giúp xương chắc hơn. Đây là điều quý giá, bởi sau tuổi trung niên, loãng xương là một cánh cửa mà gần như chị em nào cũng phải đi qua. Mỗi bước chân hôm nay là một chút gửi gắm cho bộ xương ngày mai.

Hai chiều: khi tâm bí bách, hãy cho thân được cử động

Đây là điều tôi tâm đắc nhất, nên tôi muốn dừng lại nói kỹ.

Nhiều người nghĩ phải chờ tâm an rồi mới có sức mà vận động. Nhưng tôi nghiệm ra chiều ngược lại cũng đúng, và nhiều khi còn dễ làm hơn: khi cái tâm đang bí bách, đang rối như tơ vò, đang buồn mà không gọi được tên, thì cho cái thân được cử động chính là một lối thoát cho cái tâm.

Các bạn có để ý không – những lúc trong lòng ngột ngạt nhất, nếu ngồi yên một chỗ mà nghĩ thì càng nghĩ càng rối, càng nghĩ càng chìm. Nhưng chỉ cần đứng dậy, đi ra ngoài, bước đi vài vòng cho gió thổi vào mặt, cho hơi thở sâu lại, thì tự nhiên cái đầu sáng ra, cái ngực nhẹ đi. Thân động thì tâm cũng được giải tỏa. Cơ thể cử động như thể kéo tâm trí ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của lo nghĩ.

Rồi khi tâm đã nhẹ, các bạn lại ngủ ngon hơn, người khỏe hơn, và lại có thêm sức để vận động. Đây chính là một vòng xoắn đi lên – ngược hẳn với cái vòng xoắn đi xuống của căng thẳng và mệt mỏi. Tâm an thì thân khỏe, thân khỏe thì tâm lại càng an. Việc của chúng ta chỉ là khởi động cái vòng ấy từ đúng một điểm – và cái điểm dễ khởi động nhất, nhiều khi, chính là cho thân được cử động trước.

Bắt đầu nhỏ, và đừng tự tạo áp lực cho mình

Nói cụ thể để tối nay các bạn đã có thể làm được. Đừng đặt mục tiêu to. Đừng hứa với mình sẽ tập một tiếng mỗi ngày, vì hứa to mà không giữ được thì lại thành một cái cớ nữa để tự trách mình – mà tự trách cũng là một nguồn căng thẳng.

Hãy bắt đầu bằng mười, mười lăm phút thôi. Sáng dậy vươn vai vài động tác. Sau bữa tối đi bộ một vòng ngắn thay vì ngồi ngay vào điện thoại. Đặt một cái mốc nhỏ vào giờ cố định trong ngày, gắn nó với một việc các bạn vốn đã làm, để nó thành thói quen tự nhiên chứ không phải một nhiệm vụ phải nhớ.

Và điều quan trọng nhất: hãy lắng nghe cơ thể mình. Vận động là để cơ thể dễ chịu hơn, không phải để hành hạ nó. Hôm nào người mệt, đau, thì đi chậm lại, tập nhẹ hơn, hoặc chỉ ngồi thở sâu cũng được – vẫn hơn là không làm gì. Đừng ép mình vào cường độ mà người khác làm được. Cơ thể của các bạn là của riêng các bạn, nó có nhịp riêng, và người hiểu nó nhất phải là chính các bạn.

Nếu lỡ một ngày, hai ngày quên mất, thì cũng đừng bỏ cuộc. Ngày mai lại bắt đầu, nhẹ nhàng như chưa từng gián đoạn. Vận động không phải một kỳ thi để trượt hay đỗ, mà là một người bạn đồng hành lâu dài.

Lời nhắn cuối

Tôi mong các bạn nhớ cho một điều giản dị sau bài viết này: các bạn không cần một phòng gym, không cần những bài tập nặng, không cần phải giỏi giang gì cả để bắt đầu chăm cho thân mình. Các bạn chỉ cần cho cơ thể được cử động mỗi ngày một chút – và chính cái chút ấy, tích lại, sẽ làm cả thân lẫn tâm cùng nhẹ đi.

Vậy nên nếu hôm nay các bạn chỉ làm được một điều cho mình, thì tôi mời các bạn đứng dậy, vươn vai, và bước ra ngoài đi bộ một vòng thật ngắn. Đừng nghĩ đó là tập luyện. Hãy nghĩ đó là các bạn đang mở một cái van cho những căng thẳng trong lòng được xì ra, đang gửi một món quà nhỏ cho bộ xương và giấc ngủ của mình. Mỗi ngày một chút, thân nhẹ thì tâm an – và người phụ nữ nào biết cho mình được cử động, người ấy đang tự tay khởi động cái vòng xoắn đi lên của chính đời mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *